Thế giới vật chất xung quanh ta là thế giới chung, nơi mọi vật đều có thể tương tác với nhau. Thế giới nội tâm là riêng của mỗi người, có những suy nghĩ chỉ duy nhất một người biết và có những khía cạnh chỉ duy nhất người đó có thể tác động được.
Khi đi vào thế giới nội tâm, những hành động con người áp dụng với thế giới bên ngoài có thể sẽ không tạo ra kết quả như mong đợi khi áp dụng ở thế giới bên trong. Nỗ lực, quyết tâm, kỉ luật có thể giúp tích luỹ vật chất và thành quả trong xã hội. Nhưng liệu nỗ lực, quyết tâm, kỉ luật có giúp một người đạt được bình an, hạnh phúc? Câu trả lời vội vàng có hay không đều sẽ không mang lại nhiều giá trị. Khi tự chứng kiến những mong muốn thúc đẩy ta đi tìm bình an, những kết quả đạt được khi cố gắng để hạnh phúc thì ta sẽ nhận ra rằng có những điều không thể đạt được bằng ý chí và nỗ lực.
Hành động có chủ đích có thể thay đổi thế giới bên ngoài, có thể giúp một người đạt được những mong muốn vật chất. Nhưng những hành động có chủ đích liệu có đem lại điều một người mong muốn về mặt nội tâm? Liệu ta có trở nên chăm chỉ sau nỗ lực cố gắng bớt lười? Liệu ta có trở nên vui vẻ sau khi tự thuyết phục bản thân không được buồn? Liệu ta có hết lo âu sau khi cố logic hoá những nỗi lo? Việc cố gắng thay đổi nội tâm chỉ giúp một người có vẻ ngoài của sự thay đổi, khi dừng cố gắng thay đổi thì người đó sẽ trở lại như cũ vì nguồn gốc của vấn đề vẫn tồn tại. Ở thế giới nội tâm, sự thay đổi thực sự chỉ xảy ra khi một người không cố gắng thay đổi nội tâm.
Ở thế giới bên ngoài, sự tiến bộ có thể nhìn thấy khi ta có nhiều hơn, làm được nhiều thứ hơn. Ở thế giới nội tâm, sự tiến bộ không thể được đành giá bằng việc đạt được nhiều hơn. Tự đặt ra những tiêu chuẩn, định nghĩa về thế nào là người có nội tâm tốt rồi cố gắng thoả mãn được những gạch đầu dòng. Làm nhiều hoạt động để duy trì bình an, đạt được nhiều điều để có nhiều khoảnh khắc hạnh phúc, ghi nhớ nhiều kiến thức để cảm thấy thông thái. Xu hướng này có đưa một người tới sự thoả mãn hay chỉ đưa người đó vào hành trình theo đuổi không hồi kết? Nhận thức được giá trị thật sự của những điều ta theo đuổi, dừng theo đuổi những mục tiêu hư cấu là tiến bộ trong nội tâm. Sự tiến bộ nội tâm sẽ đem lại khoảng không để ta quan sát được những gì đang diễn ra ở hiện tại. Hành động quan sát này sẽ mang tới giá trị vượt xa những kiến thức mà ta tiếp thu từ người khác.
Biết nhiều có thể giúp một người điều hướng tốt hơn ở thế giới bên ngoài. Ở thế giới nội tâm, việc biết nhiều có thể là vật cản ngăn một người hiểu được bản thân. Có một câu trả lời, có một lời diễn giải cho vấn đề nội tâm không đồng nghĩa với nhận thức được những yếu tố liên quan tới vấn đề đó. Nghe, đọc, học để có được câu trả lời về vấn đề sẽ giúp một người trả lời được câu hỏi, bình luận được về vấn đề. Quan sát vấn đề, quan sát hành động, suy nghĩ của bản thân khi vấn đề xảy ra sẽ giúp một người nhận thức được nguồn gốc vấn đề. Người hiểu bản thân có thể diễn tả những gì diễn ra trong nội tâm nhưng một người ghi nhớ những diễn giải về nội tâm, suy luận được về những vấn đề nội tâm thì chưa chắc đã hiểu nội tâm của người đó.
Trải nghiệm trực tiếp, tự mình chứng kiến những gì đang diễn ra trong tâm trí là điều duy nhất giúp ta hiểu thế giới nội tâm. Không có một tiêu chuẩn, quy trình cụ thể, hướng dẫn chung nào có thể giúp một người trên con đường này cả. Tiêu chuẩn, quy trình, hướng dẫn sẽ làm che khuất tầm nhìn và trói buộc một người. Thế giới nội tâm sẽ hiện ra rõ ràng hơn khi một người tự tìm hiểu về sự tồn tại của sự khó hiểu ở trong nội tâm. Hành trình khám phá thế giới nội tâm là hành trình của riêng mỗi người. Mặc dù vậy, hiểu được thế giới nội tâm là nền móng để hiểu người khác, hiểu thế giới xung quanh. Khi thế giới nội tâm lộ diện rõ hơn với một người thì cũng là lúc người đó kết nối mật thiết hơn với thế giới xung quanh.
