Thỉnh thoảng, ta có thể nhìn cuộc sống một cách rõ ràng với không chút xáo động trong tâm trí. Trong khoảnh khắc đó, yên tĩnh là điều ta cảm nhận được, không có sự hiện diện của những suy nghĩ ồn ào. Đằng sau sự yên tĩnh là nguồn năng lượng dồi dào. Cuộc sống không mịt mù như mọi khi. Cảm giác ta vừa bước từ bóng tối ra ánh sáng.
Ta không hiểu tại sao trong lúc đó cuộc sống lại nhẹ nhàng đến vậy. Không lo toan, không áp lực, không mong ngóng tới một tương lai tốt đẹp hơn vì những điều ở hiện tại là đủ. Chiếc bụng ấm, người ta trân quý ở bên cạnh, ly cà phê thơm ngon trong tay, ánh nắng dịu dàng chạy trên làn da. Lúc đó, ta không đoái hoài tới những mục tiêu to lớn mà sự tập trung ta dành cho những gì đang ở trước mắt. Sự chú tâm là món quà ta dành cho thế giới, cho những thứ cần ta.
Thầm lặng đến rồi cũng thầm lặng đi. Mặc dù ngắn ngủi những cũng đủ để lại dấu ấn sâu sắc.
Như thường lệ, lo toan, áp lực, mong ngóng quay trở lại. Sự khó hiểu lớn dần, đem theo u ám trong tâm trí. Những gì đang diễn ra không còn rõ ràng nữa, tầm nhìn bị thu hẹp cho những suy nghĩ về quá khứ và tương lai. Và ta lại tiếp tục theo đuổi những thứ ta nghĩ sẽ đem lại thoả mãn, sự đủ đầy.
Khi quá mệt mỏi với thế giới, với việc theo đuổi mục tiêu, ta muốn được quay trở lại khoảnh khắc bình yên trong ký ức. Nhớ sự yên tĩnh lúc đấy tuyệt vời như thế nào, ta đi tìm lại cảm giác đó.
Thử nhiều cách, theo nhiều biện pháp, thực hành nhiều bài tập để cố gắng mang cảm giác đó quay lại. Nhưng những thứ ta đạt được không giống những gì ta nhớ. Ta nhớ lúc đó ta không phải chủ động làm gì để đạt được sự yên tĩnh mà nó tự dưng đến. Ta nhớ lúc đó không có sự hiện diện của nỗi lo mất đi cảm giác yên bình mà chỉ có sự yên bình. Cảm giác những trải nghiệm ta tạo ra chỉ là bản nhái để cố mô phỏng lại bản thật. Cảm giác thứ ta tìm vẫn nằm đâu đó trong bóng tối mặc dù đã cố gắng rất nhiều.
Khi tìm đủ lâu, gặp đủ đường cụt, một người sẽ nhìn ra rằng việc đi tìm và theo đuổi là hành động đem lại sự mịt mù. Cả việc cố gắng khiến bản thân ngừng tìm kiếm và ngừng theo đuổi cũng vậy. Sự rõ ràng khi nhìn thế giới, nhìn bản thân chỉ hiện diện khi ta không móng ngóng đạt được một kết quả nào đó.
