Buông bỏ

Buông bỏ không xảy ra khi ta nghĩ “Mình sẽ buông bỏ” hay “Mình sẽ không cần”. Buông bỏ không tới từ việc cố gắng buông bỏ hay cố thuyết phục bản thân không cần. Cố gắng tạo dựng hành động buông bỏ có thể cho một người vẻ ngoài thờ ơ nhưng lại tạo ra thêm ràng buộc trong nội tâm chứ không đem lại sự tự do mà người đó mong đợi.

Thấy bản thân ham muốn nhiều điều, tham nhiều thứ và điều này gây ra nhiều vấn đề nên ta muốn kiềm chế, muốn từ bỏ những ham muốn gây hại cho ta. Hành động cố nắm chặt quan điểm, cố níu giữ thứ tốt đẹp khiến tâm trí ta nặng trĩu nên ta vô thức vơ thêm gánh nặng của việc phải buông bỏ.

Về bản chất, thứ ta muốn buông bỏ và ham muốn buông bỏ là giống nhau. Chúng đều là mong muốn đạt được một kết quả nào đó. Thay vì muốn đạt được kết quả về ngoại cảnh, vật chất, cảm giác thì ham muốn buông bỏ là muốn đạt được kết quả về nội tâm. Ta muốn ta không níu giữ, muốn tự do, muốn không bị ràng buộc. Chủ đích buông bỏ một thứ để đạt được lợi ích của việc buông bỏ là hành động thu vơ thêm chứ không phải loại bớt đi. Muốn có thêm lợi ích của việc muốn ít.

Cố gắng buông bỏ một ham muốn, thoát khỏi một ràng buộc về mặt nội tâm sẽ khiến một người đàn áp bản thân. Chèn ép bản thân không khiến ham muốn ta muốn loại bỏ biến mất, mà chỉ làm tạm hoãn hành động của ham muốn đó trong lúc ta còn cố gắng kìm nén. Cuối cùng, một cách tự nhiên, thứ thường được buông bỏ lại chính là ham muốn buông bỏ vì một người không thể có đủ năng lượng để lúc nào cũng gồng mình chống lại bản thân được. Khi quá mệt mỏi, ta sẽ tự nhiên từ bỏ việc chống lại bản thân, cho tới khi ta gặp lại vấn đề của sự buông thả.

Người bị ám ảnh việc buông bỏ sẽ luôn sống với áp lực phải nắn chỉnh bản thân theo một tiêu chuẩn. Có thể áp dụng nhiều biện pháp, thử nhiều cách để cố buông bỏ nhưng nếu nguồn gốc hành động đến từ ý định thay đổi nội tâm thì kết quả sẽ giống nhau.

Buông bỏ thật sự là gì?

Buông bỏ là hệ quả của sự thấu hiểu khi ta nhìn rõ ham muốn tạo ra ràng buộc. Sự thấu hiểu chỉ có thể xảy ra khi không có ý định phải buông bỏ. Khi tập trung để đạt được trạng thái buông bỏ, sự chú ý được dành cho thành quả chứ không phải cho việc quan sát. Vì vậy càng cố gắng ta càng khó nhận thức được chuyện gì đang diễn ra. Những cảm xúc tiêu cực ta cảm nhận được là hệ quả của việc cố thay đổi thứ ta không hiểu.

Sự buông bỏ diễn ra không có chủ đích vì vậy khi thực sự buông bỏ, ta sẽ không có cảm giác đạt được một thành tựu. Sự buông bỏ diễn ra một cách thầm lặng, ta chỉ nhận thức được ta đã không còn bị ràng buộc bởi một thứ khi không còn thấy ham muốn về thứ đó xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày. Khi thứ làm phiền ta không còn hiện diện trong tâm trí, khi sự mong ngóng đạt được một thành quả không còn thì ta sẽ có khoảng không gian để sống với những gì đang diễn ra ở hiện tại, lúc đó tự do sẽ đồng hành.

Khám phá thêm từ ducnam

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc